Chương 27: SỰ PHÁT TRIỂN CỦA THẦY CHỮA
Trở thành thầy chữa là
một quá trình rất cá thể và rất riêng tư. Không có những quy luật cố định về
cung cách nảy sinh của nó. Cuộc đời của từng người là duy nhất. Không ai có thể
ban cho ai nghiệp vụ chữa trị. Nó là điều gì đó phát triển từ bên trong con
người. Có nhiều bài giảng phải học, nhiều chất liệu kỹ thuật phải nghiên cứu và
nhiều trường phái tư tưởng khác nhau như vẫn thực sự xảy ra trong quá trình
chữa trị. Một số trường phái không hề gọi các thực hành của họ là tâm linh.
Con đường đi vào nghiệp
vụ chữa trị của tôi được hướng dẫn theo phương thức tâm linh là phương thức tự
nhiên nhất đối với tôi. Còn đối với bạn thì phương thức nào là tự nhiên nhất?
Bạn hãy đi con đường của chính mình, chứ không phải theo lối mòn đã cấu tạo
hoàn chỉnh. Bạn có thể lấy cái mà bạn chọn lựa được từ lối mòn hoàn chỉnh này
và dùng nó để hỗ trợ và giúp bạn sáng tạo ra những ý tưởng mới của mình. Hướng
đạo Heyoan của tôi đã có bình luận sau đây về việc trở thành thầy chữa.
Hiến dâng
"Trở thành thầy
chữa có nghĩa là hiến dâng. Không phải hiến dâng cho bất cứ thực hành tâm linh
đặc biệt nào, tôn giáo nào hay một bộ quy tắc cứng nhắc nào, mà hiến dâng cho
con đường riêng của bạn đi tới chân lý và yêu thương. Điều này có nghĩa là thực
hành của bạn về chân lý và yêu thương đó có thể sẽ thay đổi khi bạn đi qua cuộc
đời của mình. Có nhiều con đường dẫn tới "Thiên đường", tôi dám chắc
là cũng nhiều như số linh hồn trở lại nhà. Nếu ta phải tìm từ đâu chí cuối lịch
sử con người, thì ta sẽ thấy nhiều người thực hiện cuộc hành trình trước ta và
đã tìm thấy sự soi sáng. Nhiều phương thức đặc biệt thực hiện hành trình này
của họ được loài người sớm biết tới tại thời điểm của lịch sử. Một số phương
thức đang được tìm lại; một số khác vẫn bị mất. Nhưng không việc gì, do chỗ các
phương thức mới tiếp tục được hình thành trong sâu thẳm của linh hồn con người,
từ bất cứ nơi nào mà mỗi linh hồn phải tìm kiếm con đường trở về vào bất cứ lúc
nào. Bạn thân mến, bạn thấy rằng đây là quá trình ấy. Đó là quá trình luôn đổi
mới của lực sáng tạo tuôn ra từ nội tâm bạn và bất kỳ ai. Đó là tất cả ý nghĩa
của sự trở về. Khi bạn học tuôn chảy một cách hoàn toàn tự nhiên mà không gò ép
cùng với chuyển đông sáng tạo nội tâm đó, thì bấy giờ bạn đã trở về. Trở về có
nghĩa là như vậy.
Thử thách
Bạn vừa quyết định hiến
dâng mình cho con đường chân lý của bạn và làm cho nó trở thành điều ưu tiên
chủ yếu của đời bạn thì bạn đã nhận thức được một quá trình tổng thể xảy ra
trong đời bạn. Quá trình này của cuộc đời đưa bạn đi qua những phong cảnh nội
tâm nó làm thay đổi bản chất thực tại riêng của bạn. Bạn bắt đầu nhìn thấy
những mối quan hệ nhân quả giữa thực tại nội tâm riêng của bạn và thế giới
"bên ngoài".
Tôi đã được dẫn dắt (bởi
bản ngã cao cấp và các hướng đạo của tôi) qua từng quá trình tuần tự dành cho
việc giúp đỡ tôi học hỏi luật lệ tâm linh. Tôi trải qua những thời gian khá dài
tập trung vào và học hỏi về bản chất của tâm lý. Ý chí siêu phàm và yêu thương.
Sau thời gian tập trung với một trong các nguyên lý này, tôi cảm thấy như thể
tôi đang được thử thách. Tôi liên tiếp phát hiện ra bản thân mình trong những
hoàn cảnh trong đó rất khó mà lưu lại viới chân lý, với yêu thương hay thậm chí
rất khó có ý tưởng rằng Ý chí siêu phàm có thể như thế nào. Nhiều khi dường như
các hướng đạo của tôi, các thiên thần hay Thượng đế đang thử thách tôi, mà tôi
thì không thể làm được gì nhiều về vấn đề đó. Cuối cùng tôi thấy rằng các thử
thách đó được trù định (được tôi tán đồng hoàn toàn) bởi một ý thức to lớn hơn
nhiều so với ý thức của tôi. Tôi làm thành một phần của ý thức to lớn này. Sau
rốt, về một nghĩa nào đó, tôi trù định các cuộc thử. "Cái tôi" nhỏ bé
của mình thường không muốn làm cái phần đó. Cái phần lịch duyệt hơn của tôi thì
biết nhiều hơn.
Nỗi lo sợ của bạn là
điều trước tiên mà bạn sẽ đương đầu sau khi ủy thác bản thân cho đường đời của
mình.
Xử lý lo sợ
Lo sợ là xúc động phối
hợp với trạng thái mất liên kết với thực tại vĩ đại. Lo sợ là xúc động đo phân
cách. Lo sợ đối lập với yêu thương vốn được liên kết với sự hòa hợp của mọi
vật.
Bài tập phát hiện những
lo sợ của bạn
Bạn hãy tự hỏi: Tại thời
điểm này của đời ta thì lo sợ tệ hại nhất của ta là gì? Lo sợ đó dựa trên những
thừa nhận nào về thực tại? Cái gì là thực sự kinh khủng xung quanh điều xảy ra
đó? Bất cứ cái gì mà bạn tìm cách tránh né đều liên quan đến nỗi lo sợ phải cảm
nhận các xúc động có dính líu của bạn. Chúng là gì vậy? Sâu bên trong bạn là
nơi bạn biết rằng bạn có thể đương đầu và đi qua mọi chuyện.
Nếu bạn nhìn bên trong,
bạn sẽ cảm thấy yêu cầu của mình là không phải trải nghiệm bất cứ điều gì mình
sợ. Tuy nhiên, nếu bạn cho qua và quy phục Tia sáng siêu phàm của mình thì bạn
sẽ thấy chắc hẳn mình cần phải đương đầu với nó. Khi bạn đi qua trải nghiệm lo
sợ, thì lo sợ của bạn sẽ biến thành thông cảm yêu thương. Bởi vì như Emmanuel
nói:
Vấn đề không phải ở chỗ
phá tan lo sợ
mà là hiểu được bản chất
của nó
và nhận ra nó là một lực
yếu kém hơn
sức mạnh của yêu thương.
Nó là ảo giác.
Lo sợ
Chỉ như nhìn vào gương
soi
và nhăn mày nhăn mặt
với bản thân mình mà
thôi.
Khi nhìn lại bước đường
của mình, tôi có thể thấy các mô hình phát triển sáng sủa. Tôi đã từng không
biết mô hình vĩ đại khi nó xảy đến. Tôi đã dành phần lớn thời gian vào việc
nhận thức các vấn đề trước mắt trong từng lúc.
Chân lý
Khi lần đầu tiên tôi
chuyển đến Trung tâm Phoenicia Pathwork và bắt đầu thực hành "thao tác
Pathwork" dưới dạng những buổi chữa trị riêng từng người, theo nhóm và như
là thành viên của cộng đồng tâm linh, tôi thấy mình tức khắc đương đầu với vấn
đề chân lý. Tôi đang nói chuyện chân lý, hay tôi đang thuyết phục bản thân về
một thực tại nào đó để mình được thuận tiện? Tôi choáng váng về cung cách mình
hợp lý hóa bản thân vào việc tin mọi điều để hữu hiệu hóa ứng xử của mình và
giải thích các trải nghiệm khó chịu trong đời mình. Phòng vệ chủ yếu của tôi là
đổ lỗi cho người khác. Bạn làm như vậy bao nhiêu lần? Hãy tìm kiếm những phương
thức tinh tế chứ không phải những phương thức hiển nhiên.
Dần dần, sau khi xem xét
ứng xử của mình, bạn sẽ thấy rằng nhân và quả tác động theo những phương thức
rõ ràng hơn nhiều so với điều bạn nghĩ và trên thực tế bạn đang tạo ra những
trải nghiệm tiêu cực đó bằng cách này hay cách khác. Đây là chuyện hắc búa phải
đương đầu. Bị chìm ngập dưới những tác phẩm đau đớn này, bạn sẽ tìm ra ý đồ
sống thực sự cuộc đời mình theo cách đó. Nó được mệnh danh là "ý đồ tiêu
cực". Ý đồ tiêu cực của tôi trước đây là căn cứ vào hai điều. Điều thứ
nhất là hệ thống niềm tin cho rằng cuộc đời về căn bản là khắc nghiệt, trăm
công nghìn việc và đầy rẫy khổ đau. Hệ thống niềm tin này không hề chung cho
mọi người, mà rất đặc thù cho từng người.
Bài tập phát hiện các
niềm tin tiêu cực của bạn
Chẳng hạn, bạn hãy điền
vào những câu sau đây cho bản thân bạn: "Tất cả đàn ông đều .......... Tất
cả đàn bà đều............. Trong quan hệ mình sẽ bị tổn thương bằng các phương
thức sau .............. Có thể mình sẽ bị ốm hay chết vì .............. Mình sẽ
bị xé toạc ra theo những cách sau..............Mình sẽ mất........... nếu mình
không............ "Điều thứ hai mà ý đồ với tiêu cực của tôi trước đây căn
cứ vào là niềm vui tiêu cực; nghĩa là tôi thực sự thích thú các trải nghiệm
tiêu cực.
Đừng tự đánh lừa mình,
bằng cách báo trước rằng vấn đề không phải ở chỗ bạn đã tham dự bao nhiêu cuộc
hội thảo và thao tác lên ban thân bao nhiêu lần, bạn sẽ thu được lợi ích do chỗ
trả lời các câu hỏi này. Tất cả chúng ta đều có các mô hình đó, mặc dù chúng có
thể không công khai như trước.
Mỗi người làm việc này ở
một vài mức nhân cách của mình. Chẳng hạn, bằng cách đổ lỗi cho người khác về
những vấn đề của bạn (mẹ, bố, vợ hoặc chồng), bạn có được niềm vui làm
"người tốt" trong khi những người khác là "người xấu". Niềm
vui tiêu cực có nhiều biến thái và dạng hình. Bạn có thể thực sự cảm thấy niềm
vui khi bị tổn thương, ốm đau hoặc thua cuộc. Phần đông chúng ta lặp lại các mô
hình làm nạn nhân bởi vì trong cương vị nạn nhân bao giờ ta cũng thu được lợi
ích phụ. Để giải thích tại sao mình không thành công, ta lấy cớ rằng mình là
người tốt lẽ ra đã có thể làm được điều đó trên đời nếu người khác không làm
hỏng việc. Hãy nghe niềm vui của bạn trong lý do vì sao bạn không thể làm được
một việc gì đó. Những lời tuyên bố như "Tôi muốn làm việc này nhưng
mẹ/bố/vợ/chồng tôi không cho tôi làm, hoặc lưng tôi quá đau, hoặc tôi không có
thì giờ vì phải làm việc quá nhiều". Đó là tất cả những lời bào chữa chứa
đựng nhiều niềm vui tiêu cực. Bạn hãy lắng nghe sắp tới bản thân bạn sẽ giải
thích tại sao bạn đã không tiến hành một công việc nào đó. Bạn có đứng trong
phạm vi chân lý không?
Tại sao, là con người,
ta lại ứng xử theo cách này? Ta hãy nhìn vào cội nguồn của niềm vui tiêu cực.
Niềm vui tiêu cực là
niềm vui tự nhiên hay niềm vui tích cực bị bóp méo. Niềm vui tiêu cực dựa trên
sự phân cách. Niềm vui tích cực dựa trên sự hòa hợp, nó không phân cách bạn
khỏi những người khác bằng cách nọ hay cách kia. Niềm vui tích cực đến từ trung
tâm hay từ cốt lõi của bạn. Nó tuôn chảy từ sâu thẳm bên trong và mưu cầu sáng
tạo. Nó tuôn chảy cùng với vận động và năng lượng vốn rất dễ chịu. Niềm vui
tiêu cực được tạo ra khi xung lực sáng tạo cội nguồn từ cốt lõi bị bóp méo hoặc
xoắn vặn hay tắc nghẽn một phần theo cách nào đó. Điều này trước tiên xảy ra
qua các trải nghiệm của tuổi ấu thơ được kết tinh vào trong nhân cách chúng ta.
Chẳng hạn, một em bé với tới cái mỏ đèn đẹp đẽ màu đỏ tươi trên lò bếp. Bà mẹ
phát vào tay nó trước khi nó bị bỏng tay. Xung lực niềm vui bị chặn đứng. Em bé
khóc. Sự hợp nhất giữa nỗi đau và niềm vui khởi đầu theo một phương thức đơn
giản như vậy.
Có vô số trải nghiệm
khác giữa tuổi thơ phức tạp hơn nhiều kết hợp trải nghiệm tiêu cực với niềm
vui. Ta thường xuyên nghe nói rằng ta không thể làm con người thực của mình,
rằng ta không thể để cho sinh lực của mình tuôn chảy. Chúng ta phải chọn lấy
niềm vui tiêu cực, bởi vì nó liên kết với xung lực sống cội nguồn. Ta vẫn cảm
nhận được xung lực sống đó. Thậm chí nếu niềm vui là tiêu cực thì nó vẫn là
cuộc sống; nó vẫn tốt hơn là không vận động và không năng lượng vì như vậy là
cái chết. Xung lực niềm vui bị bóp méo của ta trở thành quen thuộc khi ta lớn
lên.
Ở một nghĩa nào đó, mỗi
lần ta bóp méo xung lực niềm vui của mình và không để cho bản thân được làm con
người thực của mình thì lần đó ta chết đi một ít. Quá trình thanh khiết hóa sau
đó là khôi phục lại bản thân từ từng cái chết nho nhỏ ấy và lấy lại niềm vui
tuôn chảy tràn trề của năng lượng, vận động và ý thức nó tăng thêm lực sáng tạo
của ta.
Tôi trải qua hai năm đầu
sống tại Trung tâm Phoenicia Pathwork sống trung thực hết mức với bản thân,
phát hiện và phân cách niềm vui tiêu cực khỏi niềm vui tích cực, phát hiện
chính cái cung cách và lý do của việc tạo trải nghiệm tiêu cực trong đời mình.
Tôi tìm những niềm tin không đúng và những quan niệm sai trái mà hành động của
mình dựa vào. Việc thực hiện điều đó sẽ thay đổi hoàn toàn viễn tượng của bạn
về thực tại, cũng như đối với tôi trước đây. Nếu cuối cùng bạn chịu trách nhiệm
về việc tạo ra các trải nghiệm tích cực. Nó sẽ có tác động. Nó đã tác động đến
tôi và những vấn đề cũ bắt đầu tan biến.
Ý chí Siêu phàm
Sau hai năm tập trung
phần lớn vào việc sống bằng chân lý càng nhiều càng tốt, tôi nhận thức ra rằng
mình có trục trặc với ý chí của mình. Phương thức tôi sử dụng ý chí của mình đã
tạo ra những vấn đề trong đời tôi. Phương thức đó không ổn định. Tôi thường
thay đổi những quyết định của mình về các việc. Tôi tìm ra nhiều mức "muốn
có" hay những vấn đề ý chí bên trong. Mọi người đều có những vấn đề này.
Chúng hiện hữu từ bản ngã được bảo vệ và thường thấy trong ý chí của em bé, cậu
thiếu niên hay chàng trai bên trong ta. Phần lớn những ý chí này được yêu cầu
nhiều hơn cả. Các ý chí của ta cần được phát triển. Sâu bên trong ta hiện hữu
một tia sáng của ý chí Siêu phàm, ý chí Thượng đế. Nhiều người trải nghiệm ý
chí Siêu phàm như là bên ngoài bản thân họ. Điều này có nghĩa là họ phải luôn
luôn tìm một người nào đó mách bảo họ điều cần làm. Việc này dẫn tới cảm giác
về sự vô dụng. Tôi đã thấy tia sáng của ý chí siêu phàm tồn tại bên trong từng
con người. Điều quan trọng là bạn để cho bản thân có thời gian tìm kiếm nó bên
trong bạn cho đến khi bạn tìm ra được nó. Ở đây bạn cũng thế thôi, bạn không
phải là ngoại lệ. Dầu sao đi nữa thì đi theo ý chí Thượng đế có ý nghĩa gì? Tất
nhiên điều đó không có nghĩa là đi theo ý chí Thượng đế như được hoạch định bởi
một quyền lực bên ngoài. Tôi quyết định khám phá. Tôi nhận thức rằng mình cần
phải xếp mọi ý chí bé nhỏ bên trong ngang hàng với tia sáng của ý chí Siêu phàm
bên trong. Tôi dứt khoát là phương thức tốt nhất để làm điều đó (cho tôi) là
phát triển việc sử dụng tích cực ý chí của mình bằng cách phó thác nó cho thực
hành hàng ngày.
Tôi tìm ra một sự phó
thác tốt đẹp trong các bài giảng về Hướng dẫn (các bài giảng đến qua kênh của
Eva Pierrakos (1957-80) làm căn cứu cho thao tác Pathwork, tuyên bố rằng:
Ta phó thác bản thân ta
cho ý chí Thượng Đế
Ta trao trái tim ta cùng
linh hồn ta cho Thượng Đế
Ta xứng đáng nhất trên
Đời
Ta phụng sự mục đích tốt
đẹp nhất trên Đời
Ta là hiển hiện tuyệt
vời của Thượng Đế.
Hàng ngày, vài ba lần
trong ngày, tôi tiến hành sự phó thác ấy. Tôi làm như vậy hai năm liền, cho đến
khi điều trở thành hiển nhiên đối với tôi là tôi đã khá thành thạo về việc tìm
ý chí Siêu phàm bên trong.
Emmanuel nói:"Ý chí
của bạn và ý chí Thượng đế là một... khi điều gì đó mang đến cho bạn hân hoan
và đáp ứng nó là ý chí Thượng đế đang nói qua trái tim bạn".
Hãy xem xét việc sử dụng
ý chí của bạn. Bạn đã "giả định" bản thân bao nhiêu lần tùy theo một
bộ luân lý ở bên ngoài? Bạn có thường lắng nghe và đi theo mong ước của trái
tim bạn không? Khi bạn xếp bản thân ngang bằng với ý chí Siêu phàm của bạn thì
có thể bạn sẽ thấy đã đến lúc tập trung vào yêu thương như tôi đã từng làm.
Yêu thương
Nhiều người trong chúng
ta có một cách nhìn rất chật hẹp về thế nào là yêu thương. Khi tôi để ra hai
năm tiếp theo để tập trung vào yêu thương bằng bất cứ cách nào mình có thể có
trong bất cứ phương thức nào cần, tôi tìm ra nhiều hình thái yêu thương, hình
thái nào cũng nói:"Tôi chăm lo cho hạnh phúc của bạn bằng bất kỳ cách nào
mà tôi có thể có"; "Tôi kính nể và tôn trọng ánh sáng của bạn";
"Tôi ủng hộ và tin cậy tính chính trực và ánh sáng của bạn như là người
đồng hành trên đường đời". Bạn bắt đầu nhận thức rằng cho tức là nhận.
Điều gay cấn nhất là học
yêu thương bản thân. Nếu bạn không rót yêu thương cho bản thân thì làm sao bạn
có thể đem yêu thương cho những người khác? Yêu thương bản thân đòi hỏi thực
hành. Tất cả chúng ta đều cần nó. Yêu thương bản thân đến từ chỗ sống theo
những phương thức không phản bội bản thân. Nó đến từ chỗ sống bằng chân lý của
mình.
Yêu thương bản thân cần
được thực hành. Xin giới thiệu hai bài tập đơn giản sẽ thách thức bạn.
Bạn hãy tìm một vật gì
đó để cho bạn dễ yêu nhất, như bông hoa nhỏ, cái cây, con vật hay tác phẩm nghệ
thuật. Rồi chỉ đơn giản ngồi với nó và đem yêu thương quý giá của bạn cho nó.
Sau khi làm như thế một số lần, hãy xem xem bạn có thể dành ra một chút yêu
thương quý giá đó của mình cho bản thân được không. Bất cứ ai có một quà tặng
quý như yêu thương đó của bạn cũng chắc chắn xứng đáng với việc yêu thương.
Một bài tập khác là ngồi
trước gương trong mười phút và yêu thương con người mà bạn nhìn thấy trong đó.
Xin đừng có thái độ chỉ trích người đó. Tất cả chúng ta đều rất thạo soi gương
và phát hiện từng vết dơ nhỏ xíu. Ở đây không được phép làm như vậy; chỉ được
khen ngợi tích cực trong bài tập này. Nếu như bạn muốn thách thức thực sự thì
mỗi lần chỉ trích bản thân, bạn hãy bắt đầu y hệt. Hãy xem xem bạn có thể làm
điều đó tới mười phút mà không hề chỉ trích không.
Đức tin
Khi nhìn lại thời kỳ sáu
năm trôi qua, tôi thấy nhiều đổi thay to lớn đã xảy ra trong tôi. Tôi đã để
nhiều thời gian xếp mình ngang hàng với một đức tin vững chắc giữa sự phong phú
nhân từ của vũ trụ. Bạn cũng có thể làm việc đó. Bằng cách thường xuyên cố gắng
không nghĩ đến ý chí luôn đòi hỏi của mình nữa, xếp nó ngang hàng với ý chí
Siêu phàm, tìm ra chân lý trong mọi hoàn cảnh và đáp ứng bằng yêu thương trong
hoàn cảnh ấy, bạn sẽ phát triển đức tin - tin vào bản thân, tin vào luật lệ,
tâm linh, tin vào tính đồng nhất của vũ trụ, tin rằng bất cứ điều gì xảy ra
trong đời mình đều có thể là phương tiện để đi tới sự am tường to lớn, yêu
thương và phát triển, cuối cùng là sự thanh khiết hóa bản thân hướng theo ánh
sáng của Thượng Đế.
Có đức tin nghĩa là vẫn
xúc tiến chân lý của bạn khi mọi dấu hiệu bên ngoài đến với bạn đều bảo rằng có
lẽ nó không thể đúng được nhưng trong thâm tâm bạn biết là đúng. Điều này không
có nghĩa là tin mù quáng. Nó có nghĩa là giữ cho ngang hàng với ý đồ của bạn để
nhận thức được và theo đuổi đến cùng bằng chân lý và yêu thương càng nhiều càng
tốt, dù bạn thậm chí thấy ghê gớm chăng nữa.
Khi Chúa Jesus bị đóng
đinh trên giá thập tự, Người đã có đức tin để thừa nhận rằng Người không còn
cảm nhận được đức tin của mình nữa. Người kêu lên:"Cha ơi, sao Cha lại bỏ
rơi con?". Người đã rất mực trung thực với bản thân. Vào lúc đó, người mất
đức tin của mình. Người không giấu giếm việc này hoặc cố thay đổi nó thành một
chuyện gì đó. Người yêu thương bản thân bằng cách biểu hiện cái thế tiến thoái
lưỡng nan của mình một cách trung thự. Về sau người lấy lại được đức tin của
mình khi người tuyên bố:"Cha ơi, con phó thác linh hồn con vào tay
Cha".
Tôi đã thấy những người
theo một đường lối tâm linh kinh qua nhiều giai đoạn của đức tin. Trước hết họ
bắt đầu nghiên cứu các liên kết nhân quả. Họ nhận ra rằng một niềm tin tích cực
và những hành động tích cực mang lại những thưởng công tích cực. Các ước mơ của
họ bắt đầu được đáp ứng. Họ bắt đầu xây dựng đức tin trong bản thân mình.
"Đức tin có tác động" Họ kêu lên vui sướng. Tuy nhiên một lúc sau họ
đã sẵn sàng thử thách đức tin của họ từ một mức sâu hơn. Chắc hẳn họ không nhận
thức được quyết định bên trong này của họ về việc thử thách bản thân, bởi vì
điều đó sẽ thay đổi bản chất của cuộc thử. Chuyện gì xảy ra? Mọi sự thẩm tra
bên ngoài về quá trình nhân quả tích cực bị suy yếu, và con người bắt đầu nao
núng. Tính bi quan cũ ngóc cái đầu đáng sợ của nó lên. Luật lệ tâm linh đâu
rồi? "Có thể rốt cuộc nó là quan điểm Pollyanna về vũ trụ
"(Pollyanna, nhân vật nữ có tính lạc quan quá mức trong cuốn tiểu thuyết
cùng tên của nhà văn giả tưởng Mỹ Eleanor Porter viết năm 1913 - ND). Điều này
chắc hẳng cũng sẽ xảy ra với bạn.
Khi điều này xảy ra
trong đời bạn thì nó là dấu hiệu của một sự phát triển lớn lao. Bạn bắt đầu xử
lý nhiều nhân quả dài lâu hơn trong đời bạn, cả trong cuộc đời của chính mình
và cuối cùng cả trong cuộc đời riêng của mình vốn được coi như một phần sự tiến
hóa của nhân loại. Được thưởng công vì sống trong chân lý trở thành niềnm vui
cuộc đời trong từng khoảnh khắc sống của bạn. Đừng chờ đợi kẹo bánh tâm linh.
Bạn đang nhận nó ngay lúc này. Hiện hữu tại đây và lúc này có nghĩa là chấp
nhận quá trình tiến hóa chậm chạp của nhân loại, thừa nhận những thiếu sót
trước mắt của bạn như là sự hoàn thiện.
Xử lý thời gian
Đức tin giúp tôi xử lý
một điều mà tôi gặp trục trặc làm các việc đúng lúc. Một lần tôi hỏi mẹ tôi
rằng Người nhớ lại xem trong khi tôi lớn lên, tôi hay trục trặc về chuyện gì
nhất. Mẹ tôi nó:"Hễ khi nào con muốn cái gì là con phải có nó ngay tức
thì".
Trong một vài năm qua,
tôi đã học tính kiên nhẫn và cuối cùng tôi bắt đầu hiểu ra điều cần làm đối với
tôi. Ở đây có một tư tưởng có thể cũng tác động đối với bạn. Kiên nhẫn là trực
tiếp bày tỏ đức tin vào kế hoạch siêu phàm. Là chấp nhận rằng tất cả mọi cái
đều đúng cho bạn trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, bởi lẽ bạn đã tạo ra chúng theo
cách đó. Cũng có nghĩa là bạn có thể thay đổi cái hiện hữu lúc này qua những nỗ
lực cải biến của chính bạn. Thiếu kiên nhẫn rốt cuộc có nghĩa là bạn không tin
rằng mình có thể tạo ra cái mình muốn. Có nghĩa là thiếu đức tin vào bản ngã và
kế hoạh siêu phàm. Nó đòi hỏi thời gian thể hiện cái mà bạn mong muốn trên bình
diện thể chất. Để giúp cho mình chấp nhận thực tại đó, tôi phát triển điều
khẳng định sau đây:"Ta muốn tưởng thưởng sự phó thác của ta cho hiện hữu
trên bình diện thể chất bằng cách tưởng thưởng thời gian mà nó cần để hoàn tất
mọi việc tại đây". Vẻ chậm trễ bề ngoài giữa nhân và quả được gắn vào bình
diện này tồn tại ở đây vì một lý do. Chúng ta cần có khả năng nhìn thấy rõ các
liên kết nhân quả trong những quan hệ mà mình không hiểu được. Các quan hệ này
rốt cuộc là nằm giữa những phần chưa hợp nhất của bản thân chúng ta.
Sức mạnh
Tới một điểm trong quá
trình rèn luyện về chữa trị, tôi thấy sức mạnh tuôn chảy qua hai bàn tay mình
đột ngột tăng lên. Điều này đến cùng với cảm giác như thể tôi là một nhóm mới
các hướng đạo. Tôi đang thao tác trên ngón chân nhiễm khuẩn của một bệnh nhân.
Tôi giữ hai tay mình như thế nào đó để phát ra ánh sáng màu bạc ngả xanh rất
mạnh xuyên nhanh như chớp qua ngón chân. Hai tay tôi cách xa ngón chân chừng 1
in. Bệnh nhân kêu lên vì đau khi tôi làm như vậy do dòng chảy năng lượng đã
tăng lên. Khi tôi chuyển dịch tay một cách khách, tôi có thể tạo nên một năng
lượng tựa như mây trắng mềm mại từ hai bàn tay tôi đi ra, làm tiêu tan mọi đau
đớn. Các hướng đạo duy trì việc điều khiển tôi nối mạch giữa hai người. Tôi mệt
quá, và cứ khoảng mươi lăm phút một lần họ lại bảo tôi tới thao tác trên bệnh
nhân đó. Có vẻ như đây là trường hợp cấp cứu. Những đợt chữa trị ngắn này rất
hữu hiệu. Hết nhiễm khuẩn, không phải phẫu thuật. Tôi ngây ngất và nói với thầy
dạy chữa trị của mình:"Thầy C. ơi, bao nhiêu là sức mạnh tuôn chảy qua người
tôi!' Người đáp lại:"Đấy, thế đấy; vậy bạn muốn chữa trị bằng yêu thương
hay bằng sức mạnh?" Tôi dứt khoát là mình chưa sẵn sàng có được sức mạnh
như vậy tuôn chảy qua người. Tôi đã vui sướng quá mức về chuyện đó theo cái
kiểu "Ái chà! Hãy nhìn ta!" Tôi bèn tạm biệt các hướng đạo. Tôi không
làm việc với họ suốt trong hai năm sau đó. Hiện nay tôi đã sẵn sàng. Tôi đã học
hỏi được thêm nhiều về yêu thương. Về sau tôi mới hiểu ra rằng đấy là các nhà
phẫu thuật tâm linh từ mức thứ năm trở lên đã làm việc với tôi.
Đức tin dựa trên chân
lý. Ý chí Siêu phàm và yêu thương mang lại sức mạnh. Sức mạnh xuất phát từ sâu
bên trong cá thể, từ tia sáng Siêu phàm bên trong. Sức mạnh là kết quả của việc
xếp ngang hàng với tia sáng Siêu phàm bên trong của cuộc đời, liên kết với nó
và để cho nó tuôn chảy. Nó đến từ cốt lõi của cá thể hay như cái mà hướng đạo
tâm linh Heyoan của tôi gọi là Cõi linh thiêng. Có sức mạnh có nghĩa là ngồi
trong trung tâm bản chất của con người.
Sức mạnh mang lại cho
bạn khả năng hiện hữu trong yêu thương vô điều kiện và thực hành yêu thương vô
điều kiện. Điều đó có nghĩa là dùng yêu thương đáp lại mọi thứ đến với bạn mà
không phản bội bản ngã. Bạn chỉ có thể làm việc này bằng yêu thương bản thân
trước nhất và hiện hữu trong chân lý, nghĩa là sống trung thực với bản thân
cùng với điều bạn cảm nhận và phó thác bản thân cho việc chuyển dịch qua vị trí
này đến vị trí khác của yêu thương. Bạn thấy đấy, nếu bạn phủ nhận các phản ứng
tiêu cực mà bạn có bằng cách xô đổ chúng thì đó là lúc bạn không yêu thương bản
thân cũng như không yêu thương những người khác. Nếu bạn cảm thấy và thừa nhận
chúng bằng cách nào đó thì bấy giờ bạn nhường chỗ cho yêu thương của mình tuôn
chảy. Bạn giải phóng bản thân cho chuyển dịch vào một vị trí yêu thương bên
trong. Yêu thương vô điều kiện làm cho chúng ta hành động khoan hòa trong các
cuộc đời của mình.
Khoan hòa
Cùng với các thực hành
Chân lý, ý chí Siêu phàm và Yêu thương dẫn tới Đức tin nó đưa ta đến sứ mạnh,
ta nhường chỗ cho hành động Khoan hòa đi vào cuộc đời của ta. Khoan hòa được
nhận bằng cách để cho đi vào Trí năng Siêu phàm và được trải nghiệm như là Niềm
hạnh phúc. Nó trải nghiệm sự hòa hợp trong mọi vật và sự an toàn trọn vẹn của
ta bất kể xảy ra chuyện gì. Là trạng thái nhận thức rằng mọi trải nghiệm mà ta
có, kể cả trải nghiệm thú vị và trải nghiệm đau đớn như đau yếu và chết chóc,
chỉ đơn giản là những bài học mà ta tạo ra cho bản thân ta trên suốt chặng
đường trở về với Thượng đế. Là sống trong hài hòa. Emmanuel nói:
Trạng thái Khoan hòa
cần có người đón nhận
để được vẹn toàn.
Bạn được giữ gìn trong
bàn tay Thượng đế
và được yêu thương hết
lòng.
Và khi yêu thương này
được đón nhận
thì chu trình đó cũng
được hoàn thành
Ai được chữa trị?
Thầy chữa phải nhớ rằng
mình tiến hành thao tác là nhằm chữa trị linh hồn. Điều quan trọng đối với thầy
chữa là hiểu cái chết theo cách ấy và chữa trị cho con người tổng thể chứ không
phải cho lần hóa thân này của người đó mà thôi. Thầy chữa không được từ bỏ việc
chữa trị cho bất cứ ai đơn giản chỉ vì người này có thể chết về thể chất.
Điều quan trọng là ghi
vào tâm trí hai điều khi ta cố gắng hiểu chính cái việc ta đang làm trong cương
vị thầy chữa. Một là trong trải nghiệm của từng người về chuyện đau yếu của họ
đều có ý nghĩa sâu sắc và hai là chết chóc không ngụ ý thất bại mà có thể ngụ ý
việc chữa trị. Để nhớ điều này, thầy chữa phải sống trong cả hai thế giới tâm
linh và thể chất. Chỉ có bằng cách tập trung bên trong bản thân và vũ trụ thì
thầy chữa mới có thể kinh qua các trải nghiệm về việc liên tục chứng kiến nỗi
đau sâu sắc rất phổ biến của nhân loại. Tôi hỏi bạn Emmanuel của tôi về điều
này như sau:"Nếu chúng ta tạo ra đau yếu thì có phải việc tìm đến thầy
chữa là cách làm cho chúng ta xao lãng chuyện thao tác lên bản thân, thao tác
lên cội nguồn của bệnh tật?"
Emmanuel nói:"Tất
cả điều này tùy thuộc vào việc vì sao bạn tới thầy chữa và tới thầy chữa nào.
Đây là một câu hỏi tế nhị và là câu hỏi mà tôi dám chắc rằng thầy chữa của bạn
đã từng đặt ra không biết bao nhiêu lần để tự hỏi mình. Đâu là trách nhiệm và
do đó đâu là cái đem cho và đâu là cái được nhận và nếu như ta mường tượng ra
điều gì đó thì phải nói là cái gì? Các câu hỏi không bao giờ chấm dứt và còn có
một thực tại chủ yếu cơ bản sẽ mang lại niềm an ủi cho bạn. Khi có khoảnh khắc
nhận ra rằng có thể có một kiểu chữa trị khác, thì lúc đó một cánh cửa đã mở, ý
thức đã vượt xa kiểu chăm sóc y tế sẵn có được biểu hiện dưới dạng thể chất.
Hiện tại tôi không hề có ý làm giảm giá trị của nghề y. Các bác sĩ làm một công
việc xuất sắc, một số đượ hướng dẫn phần lớn và có thể tự do thừa nhận điều này
một khi cửa đã đóng kín. Có những người khác, hoặc đang làm nghề y hoặc đang
sinh sống bằng nghề khác, chỉ đơn giản không nhận thức được và không có khả
năng nhận thức được tại thời điểm này. Điều đó không có nghĩa là họ kém cõi, độc
ác, đồi bại hoặc xấu xa, mà chỉ đơn giản có nghĩa là họ đã phải đi vào lĩnh vực
của hiểu biết. Bạn phải sẵn lòng ban phước cho họ, tiếp tục con đường của bạn,
tìm ra người nào đó tự cảm thấy tương hợp hơn với ý thức của bạn và bạn sẽ hòan
toàn biết cách làm việc đó. Khi bạn cảm nhận được khuynh hướng chuyển dịch vào
lĩnh vực chữa trị tâm linh (tôi không nói chữa trị tâm lý, tôi nói chữa trị tâm
linh) bấy giờ là lúc có nhận thức về thần linh, và bạn được thầy chữa cũng như
các thần linh đến đấy để làm việc với thầy chữa này ân cần đón tiếp. Ngày nay
thường người ta không mong đợi việc chữa lành. Mà thường là mong đợi việc phát
hiện và làm dịu đi nỗi lo lắng băn khoăn, chứ không phải phép lạ. Vậy thì điều
này có ý nghĩa gì? Như thế có nghĩa là ở điểm này ý thức của bạn đi hết mức của
nó mà thôi. Là có điều gì đó để họ hỏi, có điều gì đó để hiểu biết. Một phòng
học cho mỗi thân thể và một bài học cho mỗi bệnh tật. Không dùng lối trừng
phạt, vì bạn đã viết ra bài khóa của chín mình; bạn đã chọn thân thể của chính
mình vốn mang theo nó mọi nhược điểm có thể nói là di truyền bởi lẽ bà của bạn
hay ông của bạn có chuyện gì đó. Nhưng xin nhớ rằng bạn chọn nó cũng chẳng sao.
Vì vậy bạn phải tin cậy thân thể không chỉ khi đau yếu mà đặc biệt khi đau yếu,
và nó đang nói với bạn về chuyện gì vậy? Có nhiều cách để nghe điều đó và nhà
chữa trị đủ khả năng có thể tác động mạnh hơn tại đây giúp bạn nghe được điều
mà thân thể bạn đang nói với bạn. Dĩ nhiên bạn là người hiểu được điều đó tốt
nhất vì nó nằm trong ngôn từ của bạn do thân thể bạn hình thành và vì nó trực
tiếp nói với bạn. Nhưng nhà chữa trị tâm linh có thể sữa đổi ý thức đó cho nhất
quán lần nữa và đưa bạn tới chỗ xếp ngang hàng cùng chân lý. Dù bạn có khả năng
chịu đựng chân lý đó hay có khả năng chữa trị, thì một thân thể ốm đau bấy giờ
tùy thuộc vào nhiều nhân tố đến nỗi tôi không thể bắt đầu liệt kê được chúng ra
lúc này. Nhưng bạn, bản thân bạn, hoàn toàn có khả năng làm việc đó.
Nếu như rốt cuộc có cái
gì đó trong thuật ngữ của con người gọi là thất bại - nếu như, lạy trời đừng có
chuyện này, có ai đó bị chết - thì bấy giờ bạn phải coi nó hoàn toàn như một
trường hợp may mắn. Linh hồn đó đã hoàn tất nhiệm vụ của mình, và có một ủy ban
tiếp đón hân hoan và đông đảo hoan hô nó trong thực tại đầu tiên. Xét cho cùng,
hiện hữu thể chất của bạn không mang ý nghĩa vô tận. Bạn không hiện hữu tại đây
để vĩnh viễn ngồi lại trong những bộ y phục này. Tôi hy vọng rằng điều đó làm
bạn hài lòng. Vì vậy, trong chữa trị tâm linh không có thất bại; chỉ có các
bước đi. Đừng bao giờ ngần ngại sự việc đặt tay bạn lên người khác cùng với yêu
thương và trắc ẩn. Đừng bao giờ ngần ngại việc nguyện cầu cho bất cứ ai. Đừng
đòi hỏi kết quả, bởi lẽ không có cách chi để biết chắc yêu cầu của một linh hồn
cá biệt. Tôi hiểu rằng việc này đòi hỏi hoặc dường như đòi hỏi đức tin nhiều vô
kể. Vâng, đúng thế." Vì thân thể và tinh thần trở thành thanh khiết hơn
qua các quá trình cải biến mô tả trong cuốn sách này, số sức mạnh tuôn chảy qua
thầy chữa tăng lên và tần số các rung động cùng tăng lên. Sức mạnh càng cao thì
chữa trị càng hữu hiệu và thầy chữa càng nhạy cảm.
Mỗi lần tôi được cung
cấp sự sáng suốt và sức mạnh mới, thì sự sáng suốt này đến sau một thử thách
khởi đầu từ bản thân.
Để kinh qua các trải
nghiệm như thế, con người phải rất mực trung thực với bản thân. Chính trong
những điều tự lừa dối mình nho nhỏ, trong đó ta có khuynh hướng tránh né không
nhìn vào ý đồ hoặc những hành vi của bản ngã bậc thấp của chính mình, mà ta
phản bội tính chính trực của ta và làm giảm sức mạnh của ta từ bên trong. Mỗi
thử thách đều liên quan đến bất cứ vấn đề nào mà ta đang xử lý trong đời mình
hiện nay; ta trù định tốt các thử thách của mình, đến nỗi khi ta đã học thì
không có vấn đề về sắp xếp mức độ.
Bài tập phát hiện thiện
ý làm thầy chữa của bạn
Ta trung thực ra sao? Ta
sử dụng ý chí của mình trong việc xếp ngang hàng với ý chí vạn vật tốt đến mức
nào? Ta sử dụng sức mạnh như thế nào? Ta yêu thương nhiều ít? Ta có thể ban
trải yêu thương vô điều kiện được không? Ta có tôn trọng quyền lực của những
người ta đã chọn để trao quyền lực nhằm học hỏi họ? Ta có thể làm việc đó mà
không bán tống bán tháo quyền lực bên trong của chính ta? Ta phản bội tính
chính trực của ta như thế nào? Điều ta mong ước là gì? Cái mà ta hy vọng sáng
tạo ra trong đời mình? Đâu là những mặt hạn chế của ta, trong cương vị người
phụ nữ, đấng mày râu, trong cương vị con người, trong cương vị thầy chữa? Ta có
tôn trọng tính chính trực, sức mạnh cá nhân, ý chí và những khả năng chọn lựa
của các bệnh nhân của ta? Ta có coi bản thân ta như một kênh dẫn gợi lên sức
mạnh từ bên trong bệnh nhân đến mức mà rốt cuộc họ tự chữa lấy được? Nguyên tắc
riêng của ta trong việc làm cho ai đó trở nên tốt là gì? Ta có coi chết chóc là
thất bại không?
Bài tập xem xét bản chất
của chữa trị
Thầy chữa là gì?
Chữa trị là gì?
Mục đích chính của chữa
trị là gì?
Chữa trị mang lại điều
gì?
Ai chữa trị?
Ai được chữa trị?
Heyoan gần đây có nói
rằng: "Hiện tại, bạn đọc thân mến, xin đừng đặt vấn đề xét đoán bản thân
theo những câu hỏi nói trên. Mọi chúng ta đều đang cất bước trên con đường
thanh khiết khóa, và yêu thương là nhân tố có tác động chữa trị hơn hết thảy.
Xin đừng bác bỏ bản thân mà nói rằng bạn không bao giờ có thể làm được tất cả
những điều này. Bạn có thể làm và sẽ làm được. Nó chỉ đơn giản là chuyện thừa nhận
vị trí và con người thực của bạn hiện tại là hoàn hảo giữa những khiếm khuyết
của bạn. Thế giới tâm linh chúng tôi giữ bạn trong danh dự và nể trọng muôn
vàn. Bạn đã chọn lựa để trở thành con người thể chất coi như đó là tặng vật lớn
lao không chỉ cho bản thân bạn mà còn cho cả vũ trụ hiển nhiên về thể chất nữa.
Những đổi thay riêng của bạn hướng tới sức khỏe và sự toàn vẹn tác động lên
những người xung quanh, không chỉ lên những ai nằm trong phạm vi gần gũi với
bạn mà còn lên mọi sinh vật có tri giác trên bề mặt địa cầu; quả thực là lên cả
địa cầu nữa. Bạn là con của địa cầu. Bạn thuộc về địa cầu; địa cầu thuộc về
bạn. Bạn đừng bao giờ quên rằng, do chỗ chúng ta chuyển dịch ngày càng sâu vào
ý thức hành tinh trong tương lai gần đây, cho nên bạn sẽ là người dẫn đường
trong cuộc phiêu lưu vĩ đại vào ánh sáng. Trước hết, bạn hãy yêu thương và kính
trọng bản thân như chúng tôi hằng tôn kính bạn. Suy cho cùng thì khi chúng tôi
có mặt cùng với bạn là lúc tất cả chúng ta có mặt trong sự hiện diện của Siêu
phàm. Bạn được ôm ấp trong cách tay Thượng đế và được yêu thương một cách trọn
vẹn. Bạn hãy biết điều đó và bạn nhất định sẽ được tự do như ở nhà.
Khi bạn hiểu rằng cuộc
đời này được trải nghiệm như một rung động, bạn trở nên cởi mở và cảm thấy vui
sướng, bạn chuyển dịch trong yên tĩnh của hòa bình và bây giờ bạn thu nhỏ lại.
Nhiều người trải nghiệm việc thu nhỏ lại này như một trải nghiệm tiêu cực.
Nhiều người trong số các bạn sẽ trải nghiệm một niềm vui kỳ lạ, như được cùng
có mặt với các thiên thần trong một cuộc hội thảo hay một buổi chữa trị. Bệnh
nhân cũng sẽ trải nghiệm như vậy. Nhưng bạn hãy nhớ rằng, do bản chất rất riêng
của trạng thái năng lượng cao được bành trướng, về sau bạn sẽ thu nhỏ lại và
càng cảm thấy rõ hơn ý thức bị phân cách nằm bên trong bạn. Sức mạnh tuyệt đối
và cường độ của năng lượng tâm linh đánh cho chất linh hồn tối tăm ứ trệ long
ra và bắt đầu soi sáng nó. Vì nó trở lại cuộc đời lần nữa cho nên bạn trải
nghiệm nó như thật. Tất cả mọi thứ đau đớn, giận dữ và oằn oại của nó. Có thể
bạn tự nhủ:"Tại sao lúc này ta lại xấu hơn trước đây lúc ta mới bắt
đầu?" Cho phép tôi đảm bảo với bạn rằng điều đó không đúng. Bạn chỉ nhạy
cảm hơn trước. Sau khi trải nghiệm những thăng trầm đó, những lần bành trướng
và thu nhỏ lại này nhiều lần cho từng vấn đề riêng tư, bạn sẽ phát hiện ra rằng
chúng biến mất thật. Nhiều tháng sau, bạn sẽ nói:"Chà! Ta không còn làm
chuyện đó nữa". Và bạn sẽ khóc vì sung sướng, y hệt như một vài lần đầu
tiên khi bạn trở về trong ánh sáng và trải nghiệm nó. Hãy nhớ rằng kiên nhẫn là
lời nói của đức tin.
Điểm lại Chương 27
1. Những thuộc tính cá
nhân chủ yếu mà người thầy chữa cần phát triển để giữ được trong sạch là gì?
2. Những thử thách cuộc
đời trước hết là gì?
Để làm động não
3. Quá trình thanh khiết
hóa riêng của bạn là gì để đưa bạn đến vị trí hiện nay trên đường đời của mình?
4. Bạn đã sẵn sàng làm
thầy chữa chưa? Ở những mức nào?
5. Tại phạm vi nào trong
cuộc sống của mình có thể bạn sử dụng sai nhất sức mạnh mà bạn có trên cương vị
thầy chữa? Ý đồ của bản ngã bậc thấp hay bản ngã bóng của bạn tại đó? Ý đồ đó
dựa trên niềm tin sai trái nào? Bạn có thể chữa trị phần đó của bản thân như
thế nào và xếp lại bản thân ngang hàng với ý chí Siêu phàm bên trong bạn như
thế nào?
6. Hãy trả lời các câu
hỏi thuộc tiểu mục "Bài tập phát hiện những lo sợ của bạn".
7. Hãy trả lời các câu
hỏi thuộc tiểu mục "Bài tập phát hiện những niềm tin tiêu cực của
bạn".
8. Hãy thực hiện bài tập
yêu thương bản thân thuộc tiểu mục "Yêu thương".
9. Hãy trả lời các câu
hỏi thuộc tiểu mục "Bài tập phát hiện thiện ý làm thầy chữa của bạn".
HẾT


05:25:00
Posted in:
0 comments:
Đăng nhận xét